Tiếng Việt | English

16/06/2015 - 08:33

Hạnh phúc đợi chờ

Thay vì bận rộn như mọi ngày, dòng người hôm nay trở nên gấp gáp và vội vã hơn. Tết đã đến gần, cảm giác như nếu đưa tay ra với, người ta chẳng cần phải nhón chân.

Một năm 365 ngày, người ta vẫn trông chờ vào một tuần tết. Tết đồng nghĩa với sum vầy, đồng nghĩa với cả gia đình quây quần, tụ họp bên nhau, chia tay năm cũ và nguyện cầu những điều tốt lành cho năm mới, xuân sang. Vậy tết có hẳn chỉ dành cho những ai đã có gia đình, có tổ ấm riêng thực sự?!

Liên ngồi ngắm mấy chậu mai vàng chuẩn bị được tuốt sạch lá. Sau hôm nay, chị cùng bé Xuân sẽ đón tàu về quê ăn tết. Cái tết của những đứa con xa quê luôn khao khát tình thương nhưng vẫn chưa một lần đặt chân về…

Tết năm đó, Liên đón chị Mai cùng đứa bé còn đỏ hỏn trên tay ở một ga xép cũ mèm không có cả chỗ để hành lý. Trông chị Mai thật tội nghiệp, trông đứa trẻ cũng chẳng khá hơn là bao cùng với đôi tiếng khóc ré lên đứt quãng. Vượt qua cả một chặng đường dài hơn ngàn cây số, đứa trẻ hình như chưa có tí sữa nào trong bụng, còn mẹ của nó, gương mặt nhợt nhạt thiếu sức sống kiểu người ốm mang bệnh trốn về quê.

Mai và Tầm yêu nhau mấy năm trời, tưởng như có đứa con sẽ xoa dịu mọi căng thẳng trước thềm hôn nhân, nào ngờ ngược lại.

Tầm không xứng với Mai. Bây giờ là vậy, sau này cũng không gì thay đổi. Mai đã dùng mọi cách để tìm được sự chấp thuận từ bố mẹ nhưng cuối cùng, để lại cho cô là đứa con thơ vẫn chưa thể cai sữa và nỗi nhục nhã ê chề khi mà người cô thực lòng yêu thương, đấu tranh bằng cả mạng sống mình để có được lại dứt tình rũ áo ra đi! Ra đi chẳng nói một lời, chẳng quay lại nhìn con một tẹo. Mai bắt gặp cảnh Tầm trêu hoa, ghẹo nguyệt với một cô gái lạ hoắc chuyển đến chỗ trọ của họ được mấy hôm. Đau đớn hơn là chuyện Tầm ngang nhiên công khai mối quan hệ đó - chuyện mà một cô gái nguyện yêu Tầm cả đời không bao giờ chấp nhận để nó xảy ra.

Mai làm mẹ khi mới ngoài hai mươi, khi tuổi xuân đang trên đà nở rộ và khoe sắc. Mai thấy hối hận về cuộc tình này và việc Tầm phản bội Mai, Mai không bao giờ có thể tha thứ.

Ảnh: T.R

Mang bộ dạng sầu thảm bước xuống ga, đón Mai là một đôi mắt trong xanh như biển hồ lặng