10/06/2017 - 11:10

Lành

Quầng sáng nhờ nhợ đỏ của bóng đèn quả nhót bị bóp nghẹt đến thoi thóp bởi bàn tay bóng đêm to phè gân guốc. Ngoài vườn, bụi chuối tiêu rùng mình lách tách mỗi khi lưỡi gió sắc lẹm liếm qua. Đêm đặc quánh rót đầy vào hốc mắt Lành. Chị nằm co quắp, hai đầu gối chạm đến tận bầu ngực, mảnh chăn mỏng vắt ngang qua bụng. Có tiếng gọi thều thào từ chiếc giường kê góc buồng:

- Con ơi, cho mẹ ngồi dậy! Con ơi...

Đó là mẹ chồng Lành. Lọ mọ bưng thúng sắn dây vừa mới dỡ sau vườn, bà ấy bị trượt chân ngã ở bờ giếng, nằm liệt giường suốt cả tháng nay. Cái hôm đó, mấy cô, mấy bác đi chợ sớm ngang qua giậu dâm bụt thoáng thấy cánh tay bà tím ngắt huơ huơ, hớt hải chạy sang gọi vợ chồng Lành. Người ta xì xào bà bị trời phạt vì ác nghiệt với con dâu.

Mỗi lần nhắc đến Lành, ai cũng xuýt xoa: “Cả cái làng này, không ai khổ bằng con bé ấy!”. Chị chẳng có được một cái đám cưới như bao người phụ nữ khác vì không môn đăng hộ đối. Từ nhỏ, Lành bị đám bạn chăn trâu dè bỉu: Dân ngụ cư, lai lịch không rõ ràng. Lành chưa một lần được nhìn thấy mặt ba, cũng chưa một lần dám hỏi mẹ về ba, một mình mẹ dắt díu 6 anh chị em đi qua những ngày đói khát.

Ngày cưới, ba chồng ném bàn ghế, phông bạt ra ngõ, mẹ chồng dọa từ mặt con trai, chỉ mình anh chèo đò qua sông, dắt chị bụng mang dạ chửa, quệt ngang nước mắt về nhà chồng. Chị như người thừa trong gia đình ấy, loanh quanh trong nhà, bữa nào cũng chén cơm cháy với dĩa muối trắng, thỉnh thoảng, anh giấu mẹ thêm chút tóp mỡ, mấy ngọn bí luộc hay con cá cho chị.

Khi đứa con gái đầu lòng còn đỏ hỏn, ba mẹ chồng đuổi hai vợ chồng Lành: “Đi cho khuất mắt, để căn nhà ngang cho thằng Tân cưới vợ”. Chị chạy vạy vay mượn khắp nơi, bán cả đôi bông tai - của hồi môn mẹ cho ngày về nhà chồng, mua mảnh đất của một người bà con xa, dựng tạm mái lều. Chị không có sữa, phải chạy khắp xóm, gõ cửa những nhà có đàn bà ở cữ xin cho con bú thép. Một, hai giờ sáng, chị gò lưng đạp xe thồ rẽ đêm hơn chục cây số lên chợ huyện rồi chở hai sọt trái cây về chợ bán. Ghi đông xe tòn ten gói cơm nắm muối mè và chai nước mưa.

Thế mà mẹ chồng dựng ngược: “Con Lành ăn hàng ở chợ, để chồng con ở nhà đói lả”. Rồi bà xúi anh đánh chị gãy hai cái răng, mặt đập vào ghi đông. Chị ú ớ mấy tiếng rồi ngã dúi dụi xuống sân, xe thồ ngã chổng chơ, trái cây lăn lông lốc. Anh quýnh quáng còn mẹ chồng lạnh lùng: “Không chết được đâu!”. Cô Loan hàng xóm vò nắm lá nhọ nồi nhét vào miệng Lành, chú Tám bế xốc chị lên vai chạy đến trạm y tế. Đến giờ, những chiếc răng khác cứ đổ nghiêng về khoảng trống của hai chiếc răng gãy rồi lung lay rụng dần, rụng dần.

Sinh hai đứa con, Lành đều làm quần quật đến tận ngày vỡ ối nên chúng cứ èo uột, xanh xao, bệnh liên miên. Đứa con trai níu quần chị, nước mắt, nước mũi tèm lem: “Bà nội cấm tụi thằng Việt, con Bích chơi với con. Bà nói phải tránh xa con, nếu không sẽ bị lây bệnh ho lao...”. Chị cắn chặt vào môi đến bật máu để giọt nước mắt không bật thành tiếng khóc. Đứa trẻ lên bốn, lên năm có tội tình gì đâu! Ánh mắt trong veo với câu hỏi “Con có bị ho lao không mẹ?” cứ xoáy sâu vào tim chị đến nghẹt thở. Những vết thương ấy trong lòng Lành còn tươi nguyên máu rỉ như vừa mới hôm qua...

Lành vịn tay vào bờ tường lê người ra mép giường. Chị đỡ mẹ chồng ngồi dậy, kê cái gối vào thành giường để bà dựa lưng. Vài sợi ánh trăng nhợt nhạt, gầy nhom lách qua khe hở cánh cửa sổ loang lổ trên mái tóc xõa xượi phủ kín mặt bà. Mùi khăn khẳn của bô nước tiểu ở chân giường quyện với mùi ngai ngái của thuốc Tây vương vất mùi người bệnh khiến chị chếnh choáng. Chị kéo tấm chăn đắp lên bụng bà rồi lẳng lặng trở ra. Tiếng chó sủa ma khô khốc vọng từ phía nghĩa địa. Lành thấy hai bên thái dương giật giật, trống ngực đánh thậm thịch, gai lạnh chạy dọc từ sau gáy xuống chân tay, chiếc giường như sóng vỗ dập dềnh, khó thở, nôn nao. Cả tuần nay, thức trông nom mẹ chồng, ban ngày đi phụ vữa, hai mắt chị sâu hoắm như cái giếng, vật vờ như bóng ma. Hôm qua, ôm chồng gạch sáu viên mà ngã dúi dụi vào đống cát, mũi miệng đầy cát. Lành thò tay dưới gối lấy lọ dầu gió day day lên thái dương. Vừa đặt lưng xuống giường được mươi, mười năm phút lại nghe tiếng gọi vọng ra: “Con ơi, đỡ mẹ nằm xuống, ngồi lâu mẹ mỏi lưng quá!”. Lành lập cập xỏ đôi dép lê, hai mắt tối sầm lại, chân run rẩy, gục vào tường một hồi mới hoàn hồn. Đêm nào chị cũng quay mòng mòng với cả chục lượt như thế.

Có lần, Lành quay mặt vào tường, kéo mảnh chăn trùm kín đầu, ghì chặt lấy hai tai, nhắm nghiền mắt, nằm im thin thít. Gọi mấy lần không có tiếng đáp, thế là bà ấy chửi, chửi Lành, rủa hai đứa con Lành rồi lôi cả mẹ ruột và người ba chưa bao giờ biết mặt của Lành ra nhiếc móc. Vừa chửi, bà ấy vừa đập chan chát vào thành giường. Chị thuộc nằm lòng tràng chửi lê thê ấy suốt bao năm tháng làm dâu. Nhưng giờ đây, chị thấy thương bà hơn là giận. Đẻ cả chục đứa con mà vò võ một mình khi gần đất xa trời. Người chết trẻ, kẻ trong tù vì buôn lậu, đứa đi xuất khẩu lao động biệt vô âm tín, cô con gái út theo chồng tha hương, đứa bận làm ăn trên thành phố gửi về một cục tiền, đứa ở ngay xóm trên mà nửa tháng mới tạt sang thăm hỏi qua quýt.

Cứ bốn giờ sáng, tiếng heo eng éc từ lò mổ lẫn theo gió vọng vào trong xóm, Lành trở dậy. Bưng ngọn đèn dầu lập lòe, lụi cụi vẩy từng thanh củi cho ráo nước đem chất bếp đặt nồi cháo thịt bằm và nấu một ấm nước nóng. Lá chuối khô, lá dừa khô cháy rột rẹt, củi ẩm xì sùi bọt xèo xèo, khói hăng hắc cay xè. Lửa bập bùng hắt bóng chị chênh chao trên vách bếp.

“Ò ó o...” - một tiếng gà gáy trồi lên giữa mênh mang tĩnh lặng, bắt nhịp cho cả một dàn hòa tấu đón bình minh. Có tiếng trong thanh, tươi tắn, có tiếng khàn khàn đùng đục, có chú gà giọng ngân nga luyến láy, chú gà khác thì tiếng gáy đứt gãy, thô ráp, anh trống choai kiêu bạc, sang sảng, cậu gà nòi tơ học gáy cũng gân cổ te te... Tiếng gà gáy khuấy loãng bóng tối, khêu ban mai ửng hồng ngọn tre. Lành mở cánh cửa sổ để nắng sà vào phòng. Chị búi tóc cho mẹ chồng gọn gàng sau gáy, khăn ấm lau mặt, chân tay cho bà. Chị lẳng lặng thổi nguội và bón từng thìa cháo, thi thoảng lấy khăn mùi xoa chấm chấm cháo dây tèm lem miệng bà.

Lành chầm chậm đẩy chiếc xe lăn ra thềm ngập hương cau, mẹ chồng ngồi nhỏ thó, đầu ặt sang một bên. Đàn chim sẻ tha nắng lích chích trên ngói nâu. Gió đếm sợi tóc bạc phất phơ hai mái đầu./.

Đào Mạnh Long

Chia sẻ bài viết