Tiếng Việt | English

20/11/2015 - 15:46

Nắng vẫn dìu dịu ở trên đầu

Tiết học này, Như không dạy bài mới, cô muốn dành thời gian để nói chuyện với lớp chủ nhiệm. Cô kể cho các em nghe về những tấm gương trong “Nhị thập tứ hiếu”, về những mẩu chuyện vượt khó vươn lên trong học tập và cả chuyện thằng bé chăn bò đạt thủ khoa đại học,…

Có lẽ những thông tin này cũ với nhiều người nhưng đám con nít vùng quê lớp Như thì lại háo hức lắng nghe, rồi bàn luận xôn xao. Có nhiều đứa thút thít, mắt đỏ hoe. Gần cuối giờ, Như đem đến tặng Ti 10 quyển tập trắng được bao cẩn thận. Tội nghiệp con bé, nhà nghèo lại đông anh em, có lúc nó phải nghỉ học theo mẹ đi đào khoai, mót lúa. Lần nào cũng vậy, khi đến nhà vận động, mẹ nó lại nước mắt ngắn, dài.

Gia đình khó khăn quá mà, nên nó phải nghỉ học phụ mẹ. Xin được suất học bổng cho Ti, Như cố gắng vận động nó trở lại lớp rồi âm thầm giúp đỡ, khi thì vài quyển tập, khi thì dụng cụ học tập. Đầu năm học, Như còn tặng con bé 2 bộ đồ và đôi dép mới. Mỗi lần nhận được quà, con bé hí hửng ra mặt, vậy mà lần này, nó không nói gì, ngước đôi mắt buồn thiu hỏi Như:

- Cô về quê chừng nào cô lên?

- Cô về vài bữa thu xếp việc nhà rồi cô lại lên. Mấy bữa vắng cô, thầy Tùng sẽ thay cô phụ trách lớp, các em yên tâm, sẽ không bị mất bài đâu.

Cả lớp dạ vang, tiếng dạ dường như đứt quãng bởi đối với bọn trẻ, không ai có thể thay thế được cô nó.

***

Chập choạng tối, Như qua mấy phòng trong dãy nhà công vụ nhưng không dám nói lời từ biệt mọi người. Cô nói chỉ nghỉ phép vài hôm chứ có nói nghỉ luôn. Cô sợ mọi người níu kéo và chính những tình cảm ấy sẽ giữ chân cô lại mảnh đất nắng cháy, chua phèn này.

Khi đến phòng Tùng, cô muốn vào chào một tiếng nhưng lòng thắt lại… Cô không dám đối diện với Tùng. Tùng là giáo viên phụ trách mảng phổ cập của trường, là người quan tâm, dìu dắt Như từ lúc cô chân ướt chân ráo đến mảnh đất biên giới này. Còn nhớ, lúc mới về trường, Như không ăn được cá, Tùng vượt hơn 7 cây số ra chợ huyện mua cho cô miếng thịt rồi cười khì “Xứ này thịt hiếm lắm nha, còn cá, chuột, lươn, rắn,… thì bao la, cô giáo muốn ăn bao nhiêu cũng có”.

Nói vậy chứ thịt không hiếm, chỉ có điều muốn mua, sáng sớm phải canh mấy chiếc xuồng bán hàng bông. Chợ ở vùng sông nước cũng lạ ghê, sáng sáng, chiếc xuồng chở ít rau, củ, thịt, cá,… len lỏi qua các con rạch, gắn cái loa ở mũi xuồng “Chợ đây, đi chợ bà con ơi…”.

Lần đầu nhìn thấy, Như bật cười, giống kiểu bán đồ hàng của con nít, nhưng quen dần lại thấy hay hay. Vùng sông nước mà, làm vậy cho thuận tiện, chứ ai đâu mỗi ngày vượt hơn 7 cây số ra chợ huyện. Người dân vùng này sống tình cảm lắm, nhất là rất quý thầy cô giáo, như ông bà chủ của cái “chợ di động”, mỗi lần Như mua thịt đều cho cô thêm mớ rau, vài cọng hành, trái ớt, có hôm lại còn không lấy tiền thịt với lý do “Nay bán lời nhiều, thôi tặng cô giáo ít thịt ăn lấy thảo”.

***

…Mẹ Như bệnh cần số tiền lớn để mổ. Mấy năm đi dạy, cô chỉ dành dụm chừng vài chục triệu mà nghe ca mổ tốn gần 300 triệu. Chưa biết tính thế nào thì bác Thành, bạn chiến đấu cũ của ba Như tài trợ toàn bộ chi phí ca mổ. Bác nói, ngày xưa ba Như hy sinh thân mình để bác được sống nên hôm nay bác có làm vậy cũng chưa đền đáp được công ơn ấy.

Rồi mấy tháng sau, bác Thành muốn cưới Như cho Tuấn, con trai bác. Như rối bời. Mẹ thì thúc giục: “Bác ấy muốn thế chắc có cái lý của bác, mà mẹ thấy thằng Tuấn ngoan ngoãn, chăm lo làm ăn. Con về làm dâu nhà ấy mẹ yên tâm”.

Như muốn nói lại với mẹ điều gì đó nhưng lại thôi, cô không dám bảo vệ thứ tình cảm vừa nhen nhóm trong lòng lại càng không dám nghĩ đến ngày về chung sống với Tuấn. Nhà chỉ có mẹ và Như, từ ngày ba cô mất, mẹ hy sinh cả c