26/06/2015 - 08:22

Nhà có ba người


Minh họa: Hữu Phương

Khách trọ đến ở đã được một tuần, đã quen với căn phòng mới và quen cả việc mỗi ngày sang nhà chủ xách nước hai lần. Khách trọ tên Huyền, bà chủ vẫn gọi Huyền đen, Huyền tuyền, âu yếm, ngọt ngào như cái cách bà gọi con misa cưng của bà.

Nhà chủ rộng rãi, thật hiếm có một nhà nào ở giữa trung tâm phố thị lại đặc sệt tính nhà quê như thế. Ngoài vườn trồng vài ba bụi chuối, nuôi hẳn một đàn gà mười con, con nào con ấy vàng ươm. Vài bụi mía tím vẫn còn trắng phấn, vài gốc cam bị sâu đục vàng, cây mít đã đến mùa ra trái. Tất cả đều gợi cho Huyền cảm giác thân thuộc như quê mình. Đôi khi, giữa đêm tỉnh dậy vì tiếng gà gáy mà Huyền cứ ngỡ mình đang nằm ngủ giữa quê nhà.

Đôi khi Huyền nghĩ bà chủ thật dại, bao nhiêu người bán đất để có nhà lầu, xe hơi mà bà thì chỉ thích sống đạm bạc. Thế mà ai nói gì bà cũng chỉ cười cho qua chuyện. Cuộc sống của hai mẹ con bà không giàu có nhưng cũng tạm đủ. Trước kia bà mở tiệm cắt tóc nho nhỏ ở vỉa hè, sau này lớn tuổi, lại làm ăn không thuận lợi nên bà không làm nữa. Suốt ngày quanh quẩn chăm mấy con gà và lo cơm nước chờ con trai đi làm về. Anh Hùng học xong đại học, xin vào làm việc tại một công ty điện tử, lương tháng vài triệu, lúc nào cũng thấy anh vui vẻ, tính y hệt bà chủ. Người ngoài bảo “được cả mẹ lẫn con”, Huyền thì nghĩ thầm họ như người ở nông thôn lạc xuống phố không bằng. Người đâu mà chân chất, thật thà đến lạ.

Dạo này nhà có ba người nên mỗi sáng đi chợ bà dặn mình mua nhiều hơn một chút. Bình thường chỉ nửa kg hến là hai mẹ con nấu canh ăn đủ, bây giờ bà mua cả kg mà vẫn lo sẽ thiếu. Bình thường bà chẳng bao giờ ăn được khổ qua nhưng từ khi biết Huyền thích ăn thì tuần nào bà cũng ghé hàng rau mua khổ qua ít nhất một lần, rồi tạt qua hàng trứng mua về xào lên cho Huyền ăn. Mặc dù hai phòng ăn riêng, nhưng cứ đến bữa ăn là bà lại bưng một chén thức ăn đứng bên bờ rào bằng bêtông gọi Huyền ra dúi vào tay rồi lặng lẽ đi vào. Đôi khi mua hoa thắp hương mùng một, lại nghĩ phòng con gái cần phải có lọ hoa mới ra dáng thế là bà cũng đi mua hoa, mua bình về dúi cho Huyền. Con trai bảo đùa:

- Mẹ chiều khách trọ hơn cả chiều con.

Bà chủ mắng yêu:

- Anh thì đã có mẹ lo cho từng miếng ăn, còn người ta một thân một mình sống giữa thành phố này, đói no không ai biết. Lúc ốm đau không ai chăm, cũng là người thì phải biết thương người ta chứ.

Con trai chỉ cười, rồi tặc lưỡi bảo:

- Sao mà mẹ lại thương người hơn cả bản thân mình thế không biết.

Chưa nói dứt câu đã thấy bà ra bờ rào hỏi Huyền:

- Cháu có gội đầu với bồ kết không? Bác nấu luôn cho nhé!

Huyền sờ mái tóc rối bù của mình sau một ngày đạp xe đi làm thêm, rồi vâng khe khẽ.

Huyền ít nói nhưng rất biết an ủi và giúp đỡ người khác. Những hôm trời nắng, thấy bà chủ ra hiên nhà ngồi buồn hiu, Huyền lân la nhổ tóc sâu, chuyện trò hoặc chỉ ngồi im lặng nghe bà chủ thở dài từng tiếng. Những hôm mưa triền miên, bà chủ lại ra hiên ngồi, nhìn mông lung ra màn mưa. Huyền ở bên này cũng ra hiên ngồi, tự nhiên không hiểu sao thấy buồn vu vơ, một nỗi buồn xa lắc...

Ngày nhỏ, Huyền cũng có những ngày ngồi ngóng vọng trong trời mưa như thế. Khi mẹ Huyền mất đi, khi cha phải theo những chuyến tàu lên biên giới làm ăn. Nhà chỉ còn mình bà nội với Huyền, mái lá không tránh nổi những cơn mưa ồ ạt mùa hè, không che kín những cơn gió buốt rét mùa đông, không giấu nổi nỗi buồn đìu hiu, se sắt khi mùa thu đến. Mẹ mất vì bệnh ung thư, để lại trong trí óc Huyền mãi mãi là đôi mắt mẹ lúc nào cũng ầng ậc nước, giọng nói buồn như mưa, và đôi bàn tay những lúc ôm Huyền vào lòng mỏng manh như gió.

Huyền lên lớp bảy thì nội mất. Đúng vào những ngày mưa tầm tã như thế này. Nội đi rất nhẹ nhàng,... Từ đó cha thôi không đi lên biên giới làm ăn nữa mà ở hẳn nhà chăm nom Huyền. Hàng ngày cha đi làm đồng, rảnh rỗi thì đi làm thuê có tiền cho Huyền ăn học. Dù cha đã cố gắng yêu thương để bù đắp những thiếu thốn tình cảm cho Huyền, nhưng cô không sao thôi nguôi ngoai nhớ mẹ. Nỗi nhớ như từng mạch máu cứ chảy rần rật trong da thịt, nỗi nhớ như cơn mưa, như từng đợt gió táp vào lạnh buốt. Huyền nhớ những buổi chiều hai mẹ con ra đồng xúc tép, mặt Huyền lấm lem vì nghịch nước, mẹ âu yếm dùng bàn tay vẫn còn tanh mùi bùn, quệt vội vào chiếc áo của mẹ rồi dịu dàng lau má cho Huyền.

Mùa đông, nhà nghèo nên Huyền chỉ có độc chiếc áo khoác đã vá nhiều chỗ. Những hôm mưa, áo bị ướt, mẹ phải ngồi suốt canh thâu hơ áo để ngày mai Huyền có áo mặc đến trường. Lúc khoác chiếc áo vào người hơi ấm của than lửa, của tình yêu thương bao la từ mẹ khiến Huyền thêm ấm áp, chỉ có đôi mắt mẹ là trũng sâu vì thiếu ngủ. Những đêm mùa hè, cả vùng nông thôn chưa có điện, cả nhà nằm ngủ ngoài hiên, mẹ ngồi quạt cho mọi người đến lúc ngồi ngủ gật lúc nào không biết. Từ khi mẹ không còn trên cuộc đời này nữa, thì đối với Huyền nó là một thiếu hụt không gì có thể bù đắp được.

Từ ngày xuống thành phố học, lúc còn ở trong ký túc xá, hàng ngày thấy những bà mẹ khác xuống thăm con bằng sự lo lắng, Huyền lại thấy chạnh lòng. Nhiều đêm Huyền nằm nghe đứa bạn gọi điện về cho mẹ khóc vì nhớ nhà. Nhiều đêm Huyền trùm kín đầu trong chăn khóc khi thấy đứa bạn nhận được thư của mẹ với những nét chữ của người không quen cầm viết, nhưng dòng chữ nào cũng ướt nhòe nước mắt. Dần dần sự thiếu hụt tình cảm của người mẹ khiến Huyền sống khép mình trong nỗi cô đơn. Để tự giải thoát mình, Huyền xin ra khỏi ký túc xá và đi tìm nhà trọ.

Huyền làm khách trọ tại nhà mẹ con bà Cẩm đã được ba năm. Ở đây Huyền ít bị tổn thương, trừ những hôm bà Cẩm lôi cậu con trai đã lớn tướng ra giữa sân để bà vừa cắt tóc vừa cằn nhằn:

- Tóc tai để rậm rịt thế này mà cũng dám thò mặt ra đường, dám mơ tưởng đến con gái người ta hả?

Là thể nào Hùng cũng nhăn nhó:

- Mẹ đừng cắt cho con quả đầu giống những năm 90 là được. Mà thôi, mẹ cứ để con ra tiệm cắt cho xong.

- Ngồi im đấy cho mẹ. Cứ cạo trọc không còn cọng tóc nào là được đúng không?

Đợi con mò ra quán thì có khi thành vượn.Huyền ngồi bên này ngó sang, miệng thì cười mà tim sao nhoi nhói.Nhà bà chủ hóa ra cũng có con gái nhưng đã mất vì tai nạn lâu lắm rồi. Nhiều lúc buồn buồn bà chủ bảo:

- Nó mà còn sống cũng sẽ xinh đẹp như cháu vậy. Da nó trắng hồng, tóc đen mượt vì chiều nào bác cũng nấu bồ kết cho nó gội. Hôm ấy con bé xin phép sang nhà bạn hỏi mấy bài tập khó, lúc dắt xe ra cổng nó còn quay vào bảo lát nữa về ăn cơm. Thế mà cả nhà đợi mãi, đợi mãi đến tận bây giờ,…

Huyền có lúc buộc miệng lại hỏi về bác trai. Bà chủ cười, chỉ tay vu vơ ra ngoài đường bảo:

- Ông ấy bỏ mẹ con bác đi lâu rồi. Bây giờ có vợ con trong Sài Gòn.Mắt bà chủ rưng rưng. Huyền ngồi buồn xo. Hùng đi làm về thấy vậy là cằn nhằn:

- Mẹ đi vào nhà ngồi đi, chứ cứ ngồi ngoài này mưa tạt làm sao.Huyền ra trường, ở thêm được hai năm nữa thì phải lòng mẹ con bà chủ. Sau mấy lần bà Cẩm bảo con trai chịu khó đưa Huyền về quê thăm cha, sau mấy lần Huyền bị bệnh sốt, nằm li bì ở nhà được Hùng hỏi han ân cần, tự tay bà Cẩm đút từng muỗng cháo nhỏ tận tình như một người mẹ. Và sau rất nhiều buổi chiều nhìn bà Cẩm ra hiên ngồi ngóng vu vơ đứa con gái nhỏ, tự nhiên Huyền thấy yêu những con người trong ngôi nhà này như một phần thân thuộc. Hùng đã bàn với Huyền đón cha xuống ở cùng nhà cho vui. Bà Cầm đã bàn chuyện phá bỏ bức tường rào, đập bỏ hai phòng cấp bốn rồi xây một cái nhà cho tử tế. Hai phòng giờ đã ăn chung nhau, bà chủ coi khách trọ là con cái trong nhà, thúc hai đứa nhanh đưa nhau đi mua nhẫn cưới, thuê váy áo, chụp ảnh cho kịp mùa cưới.

H.T

Chia sẻ bài viết